ĐĂNG HOA BẤT KHAM TIỄN (3)

ĐĂNG HOA BẤT KHAM TIỄN
-HOA ĐÈN KHÔNG THỂ CẮT-
灯花不堪剪
nguyên tác: Vương Thập Nhất 王十一
biên dịch: Tần

http://uyen-nguyen.com/

CHƯƠNG 4
Ba người cưỡi ngựa chạy trước, thanh mã vẫn ương ngạnh đuổi ở đằng sau. Trước mặt lúc này là ngã ba đường, vốn phải rẽ về phía Đông, công tử Hàm lại cho ngựa ngoặt sang hướng Tây. Được hơn mười trượng, thanh mã từ phía sau đuổi kịp, công tử Hàm cùng Lý Nhiễm Cầu ghìm cương xuống ngựa, thanh mã cũng như hiểu ý mà nằm phục xuống. Tô Tử đứng cạnh người nọ đã mơ hồ cảm thấy dụng ý của y.
Công tử Hàm đưa tay về phía Lý Nhiễm Cầu: “Kiếm đến!”
Lý Nhiễm Cầu giật mình bừng tỉnh: “Thế tử, việc này hãy để thuộc hạ…”
Y lắc đầu, lặp lại y nguyên: “Kiếm đến!”
Lý tướng quân không còn cách nào khác, bất đắc dĩ tháo kiếm dâng lên. Chỉ thấy công tử Hàm cầm trường kiếm trên tay, khom người ôn nhu vuốt ve thanh mã, lại kề tai thì thào mấy lời nhỏ nhẹ. Rồi đột nhiên ngân quang lóe lên, một kiếm chém xuống, máu đỏ ồng ộc tuôn trào. Ba người khẽ dịch ra xa, ánh mắt nam tử hòa vào tịch dương Tây hạ, lặng lẽ đọng lại trên mình con vật đang cố hớp ngụm không khí cuối cùng.
Tiếng hí của thanh mã hiểm dị và mơ hồ, sặc trong bong bóng máu.
Con vật dần dần thôi giãy dụa.
Một lát sau, thanh mã đã nằm yên.
Huyết khí tanh nồng theo gió phả vào da, Tô Tử rùng mình lấy tay bịt mũi. Trời về chiều ráng tà như lửa. Trước mặt máu ngựa còn ấm đỏ, sau lưng rừng núi đã hoang lương.
*
Khách điếm nằm giữa vùng cỏ lá hoang vu chỉ độc một gian đại ốc, phía trước treo bảng hiệu, phía sau đặt thêm một chuồng ngựa. Bởi vì cách quan đạo khá xa, khách vãng lai như khói, tiểu nhị vắt khăn trên vai đứng ở sườn núi dài mặt ngóng người. Vừa thoáng nghe vó ngựa truyền về, lập tức chạy đi báo tin cho lão bản.
Tín điểu truyền thư cho biết một vài tử sĩ đã đi trước dẹp đường, toàn bộ khách điếm dẫn đến biên quan đều được bố trí người chờ sẵn. Thế tử tới nơi chỉ cần dùng ám hiệu đã quy định trong thư.
Nhìn lão bản đứng trước mặt mình, công tử Hàm bỗng cảm thấy sự tình có thể sẽ không suôn sẻ vậy.
Lão nhân đã ngoại ngũ tuần, da mỏng dính nhăn nheo ủng lấy đôi mắt xám, nhìn người vừa đến mà thong thả hỏi: “Ba vị nghỉ chân hay ở trọ?”
Lý Nhiễm Cầu cho lão là tử sĩ dịch dung, cứ theo thư viết mà dùng ám hiệu đáp lời: “Thiên Địa Nhân, tam gian thượng phòng.” [1]
Lão nhân kia không hề có lấy một phản ứng dư thừa, thậm chí chẳng cười chẳng nói, chỉ thò tay lên giá, sờ soạng nửa ngày mới lôi ra được ba tấm thẻ buồng. Công tử Hàm yên lặng nhìn chưởng quầy, đột nhiên cười nói: “Đói bụng rồi, trước dùng bữa tối rồi lên lầu sau!”
Nói xong liền nắm tay Tô Tử đi vào khách đường, Lý Nhiễm Cầu trong bụng hồ nghi nhưng cũng theo qua. Tiểu nhị bận rộn làm cơm. Đương ngồi chờ, Tô Tử bất chợt đứng dậy, lấy cớ đi tìm mao xí mà nhanh chân biến vào hậu đường.
Công tử ngoại bào dính bùn, vẫn còn nhiễm chút huyết mã mơ hồ lấm tấm. Trên đường chẳng mang bao nhiêu bạc, ăn uống đều rất qua loa. Tô Tử chưa bao giờ thấy y sa vào cảnh nghèo nàn chật vật đến vậy, bất giác trong lòng chua chát. Vừa rồi xa xa nhìn thấy một khách nhân phục sức theo lối thương gia từ khách đường đi vào nhà trong, trên tay còn đeo ngọc ban chỉ (nhẫn ngón cái bằng ngọc) xanh biếc, Tô Tử vội vàng nhẩm tính trong đầu. Không dễ mà gặp một tay giàu có ở đây, có lẽ nên thuận tay kiếm chút tài vật, ít nhất cũng đổi được một bữa ăn tử tế.
Hắn nghĩ nghĩ một chút lại ngẩn người, cứ ngựa quen đường cũ như thế, mai này về Chương có thể nào làm người đứng đắn thiện lương?
Thôi, lúc này còn tính lương thiện cái gì. Đầu ngón tay cũng bắt đầu ngứa ngáy.
Tô Tử hé mắt nhìn qua cửa sổ, trong phòng không một bóng người. Khẽ khàng đẩy cửa bước vào, đột nhiên phía sau vang lên một loạt tiếng bước chân, có lẽ khách nhân đã quay trở lại. Tô Tử hoảng hốt không biết nên chạy đi đâu, nhìn đến tấm bố liêm trong góc phòng, vội vàng chạy tới nấp. Mành rèm vừa buông còn chưa hết đong đưa đã thấy ba bốn nam nhân cao lớn từ bên ngoài mở cửa tiến vào. Tô Tử trong lòng rủa xả, cắn chặt môi, vốn chỉ chờ đám người mau chóng rời đi, ngờ đâu lại nghe được một đoạn đối thoại không ai ngờ tới.
“Đúng vậy. Chính là người trong tranh vẽ, Thế tử Chương!”
“Đã xác định? Vậy chúng ta hãy mau chóng ra tay!”
“Đừng vội. Mật thám nói không bao lâu tử sĩ của y sẽ đến tiếp ứng tại khách điếm này, lúc đó nhất tiễn hạ song điêu, còn lo không lập được đại công?”
“Người của ta đủ ứng phó họ sao?”
“Dư thừa. Khách điếm đã bố trí cả rồi, chỉ cần chúng tiến vào, đừng mong có cơ thoát được!”

Thiếu niên đằng sau tấm bố liêm thoáng rùng mình, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi, lập tức hiểu cần phải làm gì. Cửa sổ phía sau mở ra phía Đông khách điếm, bên ngoài là rẻo đất hoang. Tuy khách phòng này ở lầu một nhưng lại cất dọc theo sườn núi, từ cửa sổ nhảy xuống cũng phải hơn một trượng. Tô Tử lúc này chỉ hy vọng không bị người phát giác, rón rén đi sát bờ tường rồi trườn lên bục cửa nhảy ào một hơi, lăn trên mặt đất hai vòng, chẳng cần biết đau hay không đau đã cắn răng chạy một mạch về khách đường.
Công tử Hàm cùng Lý Nhiễm Cầu thấy hắn mặt tái thành tro, lại từ bên ngoài chạy về, trong lòng đã ngờ có biến. Tô Tử vừa chạy vừa lớn tiếng cười: “Thanh mã, thanh mã đuổi kịp rồi!”
Người trong khách điếm nhất thời không hiểu được hắn muốn nói gì, nhưng Lý Nhiễm Cầu đã đen sắc mặt.
Công tử Hàm cười nhạt: “Thật ra như thế cũng hay.”
Hai người liền đứng dậy rời đi, vừa mới tới cửa đã bị tiểu nhị chặn lại.
“Chất tử Hàm!” Chưởng quầy lão nhân ngoài cười nhưng trong không cười: “Ngài đi đâu mà vội? Khách điếm này là vì ngài mà dựng lên đó.”
Lời còn chưa dứt, Lý Nhiễm Cầu sát khí bốc thẳng lên đến đỉnh đầu, kiếm còn chưa rút cả vỏ cả thân lao về phía tiểu nhị. Công tử Hàm tóm lấy tay Tô Tử, bước nhanh ra khỏi khách đường.
Lúc này, một toán người ngựa phong trần bụi bặm từ ngoài xa cũng vừa đuổi tới.
.

Chú thích:
[1] Thiên Địa Nhân: Ám chỉ Thiên Hoàng 天皇, Địa Hoàng 地皇, Nhân Hoàng 人皇 – theo Sử ký Tư Mã Thiên, đây là ba vị thủy tổ cai trị loài người trong 74600 năm khai thiên lập địa. Có thuyết khác nói rằng Tam Hoàng là Phục Hi, Thần Nông, Nữ Oa.
.
.
~oOo~
CHƯƠNG 5
Tiếng chém giết kêu xin cùng bàn đổ gói tan gạch vỡ hòa vào nhau thành trận âm thanh hỗn độn, xung quanh bụi đất mịt mù. Công tử Hàm cùng Tô Tử được tử sĩ vây quanh, Lý Nhiễm Cầu bên người lại không rời nửa bước, vừa đánh vừa mở đường cho Thế tử rút lui. Tiễn quân đã sớm được tin mật thám đưa về, tinh binh mai phục trong rừng chờ sẵn nay thấy động ào ra tham chiến. Tử sĩ tả xung hữu đột nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, cục diện nhìn qua đã sớm được định đoạt.
Lý Nhiễm Cầu thấy thế vội lao ra đoạt ngựa, trợ Thế tử thượng mã, sau đó chớp mắt chính mình cũng thu được một con, chực đột phá vòng vây, chỉ chừa lại một mình Tô Tử ngẩn ngơ giữa trùng trùng đao kiếm.
Hiểu được Lý Nhiễm Cầu muốn mượn thời cơ mà bỏ hắn phía sau, Tô Tử nhìn bốn phía mịt mờ, biết làm sao để tìm được ngựa? Đang chần chừ do dự, công tử Hàm đã đưa tay chộp lấy hắn kéo lên, đặt ngồi ở phía sau mình.
“Bám chặt lấy ta!” Nam nhân thoáng quay đầu lại nhìn Tô Tử nói: “Ta sẽ bảo hộ ngươi!”
Tô Tử gật đầu, vội nắm chặt ống tay áo công tử Hàm. Tử sĩ còn sót lại chắn thành một hàng mở đường máu cho chủ tử thoái lui. Hai ngựa nhanh chóng phá vây, chỉ nghe phía sau một tiếng thét vang rừng vọng đến: “Bắn tên!”
Tô Tử chưa dám quay đầu lại nhìn, bên tai đã mơ hồ một loạt dao động của cung tiễn xé gió bắn ra. Sau đó là tiếng kêu thảm thiết, có người ngã ngựa. Rồi đột nhiên cảm thấy trên lưng đau như lửa táp, hắn vội đưa tay quờ quạng, đúng là vũ tiễn, đã vào sâu trong cơ thể đến gần một tấc. Lập tức hàn khí xộc thẳng vào tim.
Lý Nhiễm Cầu thấy bốn bề tử sĩ còn lại ít dần, vội thúc ngựa chạy đến bên công tử Hàm canh giữ, đột nhiên nhìn thấy đầu mũi tên trên lưng Tô Tử. Vào sâu như thế sợ là đã xuyên qua cột sống, một khi thối rữa nhiễm trùng có thể sẽ liệt nửa người.
Hắn cau mày, vừa định mở miệng nói, Tô Tử lại đột ngột quay sang, gương mặt thanh tú trắng bệch ướt mồ hôi lạnh. Ngón tay trỏ thẳng đưa sát vào đôi môi dính bụi, tỏ ý cầu tướng quân đừng có nói gì.
Với tình trạng này của thiếu niên, chỉ cần kéo nhẹ một cái là hắn rơi xuống đất. Đến lúc đó giữa binh đao loạn lạc, Thế tử dù muốn cũng không cứu được tiểu tử này. Nhưng Lý Nhiễm Cầu chẳng rõ bản thân đã nghĩ cái gì, lại rút kiếm nhắm vũ tiễn trên lưng Tô Tử chém tới, đầu tên lập tức rơi xuống, chỉ còn lại một chấm đen. Máu đỏ rỉ ra từ điểm đen là dấu vết duy nhất khiến người biết được thiếu niên đã trúng tiễn.
Tô Tử thấy kiếm chém tới hai mắt lộ vẻ thất kinh, sau đó lại nhìn Lý Nhiễm Cầu, trong lòng có chút cảm kích. Trái lại, Lý tướng quân mặt tối đi vài phần, nhìn Tô Tử khẽ động thắt lưng cởi ngoại y nhiễm máu vứt xuống đất, xé ống tay áo đệm vào miệng vết thương.
Hắn hiểu rằng đây là toàn bộ những gì thiếu niên có thể làm, hành trình trước mặt lành ít dữ nhiều, cơ hội dừng chân thỉnh đại phu còn không có, nói gì đến chữa trị. Sắp tới gian nan không ít, thân mang thương tích khó có thể trụ được tới lúc đến biên quan. Thời điểm Tô Tử phải ly khai chỉ còn tính bằng giờ.
.
Để tránh né tay sai Tiễn quốc đang lùng bắt, bọn họ quyết định bỏ ngựa trốn vào rừng, đổi thành đi bộ theo đường núi mà tiến ra biên cảnh.
Tô Tử lưng trúng tiễn nhưng đầu tên vẫn nằm trong cơ thể chưa được nhổ ra, vì thế xuất huyết không nhiều. Lại thêm mấy ngày liền bôn ba, bụi bặm tích lại trên áo cũng thêm phần che giấu.
Nhưng mà cứ mỗi bước đi, đầu tên trong người theo cử động cơ thể cứa vào xương cốt, mấy ngày đầu đau không thể thở. Dần dà khi trong lòng cảm thấy khối thịt trên lưng đã bắt đầu thối rữa cũng là lúc đau đớn hóa thành thuốc phiện, theo thời gian đã tê liệt cả đi, thịt da không còn cảm giác, thân thể đờ đẫn lết theo đoàn người. Ý thức đã sớm hóa thành một mảnh mơ hồ, không biết khi nào thì ngã xuống.
Công tử Hàm vẫn quan tâm hắn như xưa, nhưng bởi tử sĩ ở đây mà phải đối đãi theo lễ tiết. Bao nhiêu lần Tô Tử đau đến mức sắp ngất đến nơi, bàn tay ấm áp kia lại nửa vô tình nửa hữu ý chạm vào hắn, khiến bao nhiêu đau đớn lại cố nén vào trong.
Cái chết của thanh mã, đã rành rành trước mặt.
.
.
~oOo~
CHƯƠNG 6
“Vô luận như thế nào, Lý Nhiễm Cầu ta bội phục ngươi!”
Đêm xuống, Thế tử cùng tử sĩ ở trong lều thảo luận đường đi. Bên ngoài, Lý Nhiễm Cầu đang khom lưng đốt lửa chợt quay sang Tô Tử nói.
“Nhưng chắc ngươi cũng tự cảm thấy, vì ngươi bị thương, cước trình của mọi người cũng bị liên lụy…”
Tô Tử gật đầu, thò tay lấy trong áo ra mảnh vải đã đỏ sẫm từ lúc nào, lại xé một miếng áo khác. Bây giờ thì cầm máu cũng để làm gì đâu, đã đến nước này, chỉ mong không bị người phát hiện.
Thiếu niên mệt mỏi rã rời, mi mắt rũ xuống chẳng còn sức mở lên: “Việc ngày mai… Nếu tiểu nhân còn sức để đi, vẫn phải cầu Lý tướng quân dàn xếp một lần. Rừng núi hoang vắng, dù không thể có quan tài, cũng muốn tìm một chỗ khuất nẻo mà nằm xuống. Tiểu nhân không cha không mẹ, có lẽ sẽ chẳng ai đến tế bái đâu. Trước khi thành dã quỷ cũng muốn nhìn Thế tử một lần cho kỹ, mai này vĩnh viễn ở lại nơi đây, cũng còn cái để mà hoài niệm.”
Lý Nhiễm Cầu thân là võ tướng, vậy mà nghe hắn nói cũng có chút nao lòng, thật sự không nhẫn tâm cự tuyệt, mơ hồ gật đầu một cái. Tô Tử khẽ cười cảm tạ. Lửa khêu lên, đám người quần tụ dùng bữa tối. Tô Tử như mọi bận lẻn ra một nơi bí mật gần đó, móc gói thịt hươu từ trong người ra, chậm rãi nhai.
Thịt hươu mới có mấy ngày, đã mốc thành xanh cả.
*
Trời chẳng toại lòng người, ngày hôm sau nắng vừa ló rạng, Tô Tử lên cơn sốt cao, kết quả của việc miệng vết thương bị nhiễm trùng. Bệnh đến nước này vô phương che giấu. Hắn đưa tay sờ cái trán nóng như lửa thiêu, cả người hư nhuyễn như gãy làm hai. Khí lực này chỉ sợ nhất khứ bất hồi, nếu ngoan cố đi chỉ e chết gục trên đường lúc nào không biết.
Trước mặt, tử sĩ bận rộn tháo lều dập lửa xóa vết tích. Tô Tử loạng choạng đứng dậy, Lý Nhiễm Cầu thấy thế liền kín đáo đưa tay muốn đỡ hắn đứng lên, lại bị Tô Tử cố ý tránh đi. Ánh mắt thiếu niên trong tích tắc thật buồn, như sắp sửa làm một việc đã hết đường lựa chọn.
Quả nhiên, trong ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tô Tử quỳ rạp xuống trước mặt Thế tử Hàm.
“Thực khách không cha không mẹ, lại càng không có tỷ tỷ làm tỳ nữ. Trên đường đi qua nơi này, bỗng nhớ tới một bằng hữu thanh quan ngày trước nay đã chuộc thân đang ở gần đây.” Nói xong bèn giơ ngón tay chỉ qua quýt một đường: “Ở bên kia triền núi.”
Công tử Hàm dường như đã hiểu được vài phần, nhưng vẫn chưa hề mở miệng, chờ thiếu niên nói rõ ý tứ.
Tô Tử ho nhẹ hai tiếng, tiếp tục nói: “Thực khách sinh ra ở Tiễn quốc, tuy bị uy phong của công tử thu phục, nhưng tình cố thổ thật sự khó gạt đi. Đêm qua đã suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn quyết định đến nương nhờ vị bằng hữu thanh quan kia.”
Nói xong, dường như nhớ ra cái gì, từ trong lòng rút ra một mẩu khăn tay, cẩn thận dâng lên.
“Đây là đại bổ đan của công tử, Tô Tử tiểu nhân mạng nhỏ, dùng cảm thấy xa xỉ lắm. Không bằng để lại cho công tử hoặc các vị tử sĩ đây dùng.”
Công tử Hàm bình tĩnh nhận lấy mẩu khăn tay. Tô Tử từ trên xuống đều toát ra thần sắc của người có bệnh, Lý Nhiễm Cầu trong lòng căng thẳng, tưởng như Thế tử đã nhìn ra manh mối đến nơi. Thế nhưng nam nhân chỉ yên lặng trầm ngâm, nhìn đến túi mầm cát cánh dưới chân Tô Tử, đột nhiên thở dài:
“Một túi mầm cát cánh còn tiếc không nỡ vứt, lại dễ dàng bỏ ta như thế mà đi sao?”
Một lời hỏi đến như dùng dao đục khoét tim gan, Tô Tử nở ra một nụ cười lợt lạt: “Đúng vậy. Tô Tử tham sống sợ chết, chẳng đáng để công tử nhớ mong. Ân tình của công tử, Tô Tử nguyện kết cỏ ngậm vành.” [2]
Nói xong mặc đau đớn trên người, hướng nam nhân trước mặt mà dập đầu ba cái. Công tử Hàm ngoài mặt vẫn bình tĩnh đạm nhiên, lại giống như trong lòng nhói đau.
.
Trong đám người đứng nhìn, chỉ có Lý Nhiễm Cầu chân chính hiểu được thực ý của “kết cỏ ngậm vành.” Chinh chiến đã bao năm, đổi với chuyện sống chết đã không còn lạ lẫm, vậy mà bây giờ bỗng cảm thấy một chút xót xa. Lý Nhiễm Cầu là người chí tình chí nghĩa, nghĩ lại sự chịu đựng trong thân thể nhỏ bé không bao nhiêu sức lực kia, không nhịn được mà cảm phục. Lại nhớ tới ngày trước đã xử tệ với hắn, bất giác hổ thẹn tràn ngập đáy lòng. Thế nhưng lý trí vẫn đặt an nguy của Thế tử lên đầu, trước sau một từ cũng chưa mở miệng.
Tô Tử lảo đảo đứng dậy, một túi mầm cát cánh chẳng nặng bao nhiêu cũng làm hắn dùng hết sức mới đặt lên được đầu vai. Lý Nhiễm Cầu trong lòng thương xót, bất giác nhìn thấy một vệt đỏ sẫm bằng lòng bàn tay từ lúc nào đã lờ mờ hiện ra trên lưng Tô Tử.
.
Đến nước này, khó người nào có thể làm như không thấy.
.
Thủ vệ có người nhẹ giọng nhắc nhở phải lên đường, bỗng nhiên công tử Hàm đứng dậy bước nhanh đuổi theo Tô Tử. Lý Nhiễm Cầu biến sắc cả kinh, không khỏi vừa mừng vừa lo.
Công tử Hàm đem một mảnh ngọc bội nhét vào tay thiếu niên. Nam tử áo trắng nhìn chằm chằm vào mái tóc khô vàng trước mặt, nhãn thần âm u mà bi thương. Giây lát sau, một giọng nói rất nhỏ vang bên tai Tô Tử.
.
“Hàm này nửa đời, chỉ yêu một mình ngươi.”
.
Giữa ánh nhìn hoang mang của quần hầu, người đó cúi xuống, hôn lên gáy hắn.
Trong cơn kinh ngạc tột độ thấp thoáng chút hoan hỷ mơ hồ, Tô Tử cả người run rẩy, từ đâu mọc ra một hy vọng mỏng manh. Nhưng nụ hôn ấy là cuối cùng, khi đôi môi kia dời đi, người nọ cũng thu tay lại.
.
“Ngày sau, bảo trọng.”
.
Thiếu niên giật mình, rồi như chậm rãi nhấm nuốt ý nghĩa của lời ly biệt, ho lên hai tiếng, cúi đầu nhìn ngọc bội trong lòng bàn tay.
.
Nguyên lai, ngọc bội này…
.
… chính là bồi táng lễ.
.
Ngọc bội này thực sự là đẹp lắm, Tô Tử tỏ vẻ không nỡ khước từ. Hắn không quay đầu lại, chỉ hướng phía trước khom mình hành lễ. Đi được hơn mười bước, áng chừng chẳng cần che giấu thương thế nữa, bóng người tập tễnh xiêu vẹo đổ dài trong nắng tái, chậm rãi biến mất vào rừng núi hoang vu.
Cho đến lúc chim bay về tổ, chút bụi tro tàn lửa đêm qua bị gió cuốn lên cao. Lều vải đã dẹp đi, đoàn người cũng không thấy bóng. Chỉ có tà dương đã vàng phai mấy độ. Từng giọt mưa về thu hết những mênh mông.
.

Chú thích:
[2] Kết cỏ ngậm vành 结草衔环: Đền ơn trả nghĩa cho người từng cứu giúp mình.
Kết cỏ: Ngụy Thù người nước Tấn chết, con trai là Ngụy Khoả không chôn sống ái thiếp của ông mà đem gả cho người khác. Sau Ngụy Khoả bị giặc bao vây, nhờ có hồn của cha người ái thiếp kia kết cỏ vào chân tướng giặc mà tướng giặc vấp ngã, bị Ngụy Khỏa bắt được.
Ngậm vành: Dương Biểu đến chơi núi Hoa Âm, cứu sống được một con chim. Đêm ấy có một đồng tử mặc áo vàng đến tặng bốn chiếc vòng và nói rằng: “Ta là sứ giả của Tây Vương Mẫu, may được chàng cứu mạng, xin cảm tạ đại ân.”
Ý nghĩa thực của “kết cỏ ngậm vành” mà Tô Tử nói ở đây, là sau khi chết đi thành cô hồn dã quỷ nơi rừng núi rồi cũng xin hẹn ngày báo đáp.
Cát cánh: Sự khiêm tốn, lòng thủy chung, kiên định, trung thành, không thay đổi. Tình yêu thầm lặng và tuyệt vọng.
Cát cánh là một trong những loài hoa dại cứng cỏi nhất, chúng thường trở lại một cách thủy chung năm này qua năm khác, và chắc hẳn chúng mang ý nghĩa của sự bền bỉ là do khả năng tồn tại bền vững một khi đã được trồng xuống đất. Ở những nơi hoang dã, loài hoa này phủ những tấm thảm xanh ngát màu da trời lên những cánh rừng vào mỗi độ tháng Năm.
.
.
Vĩ thanh
Chương Thái chính nguyệt (tháng giêng) năm thứ hai mươi lăm, Chương Quốc Công băng hà, Thế tử Hàm từ Tiễn quốc trở về kế vị, sửa niên hiệu thành “Việt Chương.”
Sau khi lên ngôi, Chương Vương Hàm liền cùng các thế lực tứ phương liên quân khởi binh, thắng lợi thu về như chẻ tre. Nhập hạ đại phá Tiễn quân, lập thu bình định Tiễn quốc. Các nước bang hầu thấy đó liền lập ra huyết định cùng nhau chung tay đưa Chương Vương lên ngôi minh chủ. Chương quốc dời đô về biên giới Tiễn quốc, mùa xuân năm thứ ba lại sáp nhập thêm ba nước nhỏ, bốn bề mở mang bờ cõi, buộc các chư hầu láng giềng phải bằng lòng quy thuận, an phận thủ thường. Bốn năm sau khi đại cục định đoạt, Chương Vương lập hậu kiến phi, bắt đầu công cuộc gây dựng một thời thái bình thịnh thế, mưa thuận gió hòa khắp chốn.
Kiêu tướng Lý Nhiễm Cầu vốn là hộ vệ của Chương Vương khi ngài còn là Chất tử, trong thời gian chinh chiến liên tiếp lập được đại công, từ đó về sau thăng quan tiến tước, chịu ơn mưa móc của thánh ân, rốt cuộc một ngày được đặc sủng cùng Chương Vương đồng tọa. Chương Vương xưa nay vốn hảo nam phong, đồn thổi xì xào vì thế mà râm ran khắp đầu đường cuối phố. Nhưng Lý Nhiễm Cầu tính tình cương trực kỷ luật thậm nghiêm, hơn nữa tướng mạo võ quan đường hoàng bệ vệ, tìm không ra nửa điểm giống phường lấy thân hầu chủ. Câu chuyện đế vương tình ái hoang đường dần dà không có đất sinh tồn, cứ thế rơi vào lãng quên.
*
Một sáng thu trong, Chương Vương Hàm bất chợt muốn ra vùng đồng nội săn bắn giải sầu, bèn dẫn theo Lý Nhiễm Cầu di giá tới ngoại thành vốn là biên giới của Tiễn quốc ngày trước.
Lý Nhiễm Cầu trong lòng nao nao nhớ đến cố nhân xưa. Chớp mắt đã bốn năm trôi qua, chỉ sợ người nọ cũng cô đơn nằm ở vùng cỏ lá hoang vu kia được bốn năm rồi.
Trở lại chốn cũ bên người lúc này đã có hàng trăm cấm vệ theo hầu, những năm tháng lang bạt kỳ hồ trước đây chỉ còn là một hồi bọt nước. Chương Vương Hàm có chút cảm khái, âm thầm nhìn khắp bốn bề, bỗng dưng nhìn thấy dưới chân có một khóm hoa dại còn chưa nở hết, miễn cưỡng đem giầy vàng đang muốn giẫm xuống dời sang một bên.
Lý Nhiễm Cầu giật mình hiểu ra y đang muốn tìm kiếm cái gì, nhìn sang hai phía chỉ thấy một triền hoang vắng, bèn truyền lệnh cho cấm vệ quân tản ra xung quanh, nếu phát hiện cây cát cánh lập tức gọi to cấp báo về.
Quân sĩ nhận lệnh tức khởi thi hành. Chương Vương Hàm cúi người ngắt lấy một bông hoa dại, đặt vào lòng bàn tay chậm rãi mân mê. Chỉ là một đóa cúc vàng nhạt tầm thường. Y thở dài, mấy cánh hoa theo đầu ngón tay rời đài rơi xuống đất.
Lý Nhiễm Cầu bỗng nhiên nhớ lại, hậu cung của Chương Vương có không ít thiếu niên diễm lệ, kẻ nào cũng mấy phần giảo cật hoạt viên biết lấy lòng người, nhưng Chương Vương chưa bao giờ chân chính sủng hạnh quá một ai, cũng giống như cánh hoa cúc kia bị ngài miết rơi xuống đất.
“A Tử…” Nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên y gọi lại cái tên này, “Không biết ngủ ở nơi nào?”
Lý Tướng quân trong lòng căng thẳng, không khỏi cất lời an ủi: “Vương thượng chớ lo, Tô Tử năm đó đến ở tại nhà bằng hữu. Hắn lại trời sinh tính tình lanh lợi, ngài bất tất phải hao tổn tâm tư…”
Lý Nhiễm Cầu nói xong lại cảm thấy gượng gạo không xuôi, nếu vong hồn Tô Tử nghe thấy được, có hay không sẽ cảm thấy đau lòng?
Chương Vương Hàm không nói gì, đưa mắt nhìn bốn bề hoang vắng. Đã mấy bận xuân thu đưa lối mà đông về sao quá ơ hờ. Đồng hoang đã thay lá cây.
Rồi ngài khẽ cười với Lý Nhiễm Cầu: “Quả nhân [1] như thế nào lại không nhìn ra hắn đã bị thương? Ngày đó để hắn rời đi, liền biết vĩnh vô tái kiến.”
Nói xong, tiếng thở dài trầm trầm lạc hạ.
Lý Nhiễm Cầu nghe đến đây cũng không muốn giấu diếm thêm gì nữa, thận trọng đem toàn bộ sự tình năm ấy về thương thế của Tô Tử kể rõ ngọn ngành. Hắn vừa kể vừa nhìn Vương thượng, bàn tay ngài nắm chặt đến mức nổi rõ gân xanh, trong lòng thầm nghĩ Vương thượng hẳn đang dằn vặt chuyện xưa. Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, khuôn mặt Chương Vương Hàm trước sau vẫn phẳng lặng vô biên, không khác gì biểu tình của ngài lúc lâm triều nghị chính.
Ngài lược thẳng thân mình, chậm rãi nói với Lý Nhiễm Cầu: “Lý khanh còn nhớ chuyện thanh mã hay không?”
Lý Nhiễm Cầu ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu đáp: “Vi thần nhớ rõ.”
Chương Vương lạnh lẽo tiếp lời: “Thanh mã phải chết, ấy là vì mắc tội ngu trung. Nên đi lúc có thể đi, đó mới là hành vi sáng suốt nhất. Tô Tử theo ta đã bao năm, tất biết ta không muốn tự tay giết hắn. Một người nhu thuận thông minh như thế, lẽ nào lại không hiểu chủ ý của ta?”
Lý tướng quân nghe xong lời này của y, sống lưng đột nhiên lạnh toát, lập tức tỉnh ngộ hiểu ra tất cả.
Chuyện thanh mã ngày đó hóa ra chỉ là màn kịch diễn riêng cho Tô Tử xem? Vậy chân tướng của sự việc năm xưa… bây giờ là ai đang kể cho ai nghe đây?
Bắc phong từ đâu đột ngột thổi đến làm thân thể hắn thoáng rùng mình, có lẽ đã sắp sửa vào những ngày mùa đông rét đậm. Đám người săn bắn đằng xa đã thu cung hồi tiễn, rời khỏi chỗ ẩn nấp chờ mồi.
Đang rối loạn thẫn thờ, chợt nghe phía sau có tiếng binh lính thất thanh hô lớn:
“Cây cát cánh!”
Nghe được cấp báo, Vương thượng cùng Lý Tướng quân vội vàng lại chỗ đó xem. Mảnh sườn núi trước mặt không biết từ lúc nào đã mọc lên một đồng cát cánh. Cả cánh đồng trông xa rừng rực như ngọn lửa xanh lam, lại gần thì bình lặng êm đềm, chỉ khi gió qua mới thổi vào một chút sức sống.
Chương Vương trọng thưởng cho binh sĩ rồi lệnh những kẻ không phận sự thoái lui. Ngài đứng lặng trong biển hoa mênh mông, giống như đang tưởng nhớ cái gì đó, giây lát mới xoay người lại, bạc nhược cười cười:
“Bốn bận xuân thu rốt cuộc cũng mọc lên cái biển hoa này. Mà người lại không biết chạy đi đâu, tìm cũng tìm không thấy…”
Lý Nhiễm Cầu nhìn thấy biểu tình yếu ớt hiếm hoi đó của ngài, trong lòng không mảy may xúc động, ngược lại chỉ âm thầm kinh hãi. Hắn không còn từ ngữ nào để an ủi mà cũng chẳng muốn cất lời, vì thế chỉ yên lặng đứng đó nghe Chương Vương tiếp tục thì thào tự nói.
“Kỳ thật đêm khuya hồn mộng quay về, có lúc cũng đau lòng không đặng. Thế nhưng nếu có thể quay lại thời điểm đó sự tình cũng sẽ chẳng khác đi. Cứ cho rằng ta yêu Tô Tử trọn một đời người thì đã sao? Ái tình là cái gì mà đòi so với thiên trường địa cửu? Một kiếp người nhỏ bé bì thế nào với vạn dặm giang sơn? Mà Tô Tử xuống hoàng tuyền một khi bước qua cầu Nại Hà sẽ quên đi tất cả, đâu phải nhớ ta đã bạc tình với hắn thế nào.

Chi bằng giống như cây cát cánh này, niên niên phục sinh, niên niên bất tẫn, chẳng cần vì nó mà ngóng chờ hay trông đợi.”
Nói tới đây, Chương Vương bệ hạ cúi người định nhổ một thân hoa mang đi, bỗng dưng ngài “A!” lên một tiếng thất thanh đau đớn rồi cả thân mình sụp xuống.
Lý Nhiễm Cầu tưởng long thể của ngài không khỏe, vội vã lại gần đỡ dậy. Vừa lúc nhìn thấy trong tay Chương Vương đang cầm một vật gì đó, hắn cũng thất thanh kêu lên.
Đám rễ của cây cát cánh vừa bị rút lên xoắn xuýt quấn vào một miếng ngọc xanh, còn cuốn theo một bàn tay xương trắng. Có lẽ người nằm đó trước khi chết đã cố nắm miếng thúy ngọc kia thật chặt, nhất quyết không chịu xa rời.
.
.
.
.
– Toàn bộ thư hoàn -
.
.

Chú thích:
[1] Nguyên văn là “Cô” 孤 – tiếng tự xưng của vương hầu thời Xuân Thu Chiến Quốc. Thời xưa vua thường tự xưng là cô gia, quả nhân, đều có nghĩa là người cô độc. Làm bạn với vua như chơi với hổ, không ai có thể ngang hàng cùng Hoàng đế, mà Hoàng đế cũng không thể lơi lỏng cảnh giác, chân chính tin tưởng bất kỳ ai.
Có được vạn dặm giang sơn, tọa hưởng một đời cô độc.
.
Cuối chương 3 có nợ mọi người một lời giải thích tại sao tên truyện lại là “Đăng hoa bất kham tiễn” – hoa đèn không thể cắt, bây giờ chắc ai cũng đã hiểu rồi.
Phải cắt đăng hoa thì tim đèn mới tiếp tục cháy. Nhưng có những hoa đèn không thể cắt đi.
Tô Tử khi sống là đăng hoa, khi chết lại thành cát cánh, dẫu bị người nhẫn tâm cắt bỏ, chết đi rồi năm năm vẫn phục sinh. Tình yêu của ta đối với người, mãi mãi không đổi thay, như loài hoa cát cánh năm này qua năm sau vẫn nở.
Ái tình, cũng giống như nhan sắc của nữ nhân. Người đẹp quá thì thường bạc phận. Tình yêu vĩ đại thâm sâu kết cục thường rất bi ai. Có lẽ chỉ nên xinh vừa vừa và yêu bình thường, như vậy mới dễ được hạnh phúc. Ngu si hưởng thái bình, tài tình chi lắm cho trời ghen đất hận, để rồi cuối cùng thành những kẻ phận mỏng duyên ôi.

About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s